13-Dec-14
11:02:10 AM
Có
lẽ cũng đã đến lúc phải chọn cho mình một tư tưởng để dẫn lối. Trước giờ cứ u
mê mà sống, muốn rất nhiều thứ, rồi đến lúc có được thì lại thấy mình hình như
không thực sự cần nó. Tập trung, có nghĩa phải từ bỏ nhiều thức khác. Có lẽ bước
đầu chính là phải học lấy hai chữ “TỪ BỎ”.
Đêm
qua tôi nằm mơ, thấy mình đang đứng trên đỉnh một ngọn đồi. Sau khi bước xuống
phía dưới bỗng gặp một chú cá đang nằm giãy trên mặt đất. Nghĩ rằng mình sắp có
được một con cá quá dễ dàng, liền chạy lại phía con cá để bắt nó. Chạy gần đến
nơi thì giật mình tỉnh dậy, con cá biến mất, mới biết rằng mình chỉ có được con
cá đó trong giây phút nằm mơ thôi. Hết giấc mơ, chẳng còn lại gì. Xong rồi lại
nghĩ, tại sao trời không cho giấc mơ của ta kéo dài thêm một chút nữa, để ta bắt
được con cá, ăn nó xong rồi mới tỉnh lại, như thế có phải sẽ hay hơn không. Thực
ra thì cũng có khác gì đâu, được ăn hay chưa được ăn thì lúc tỉnh rồi, cơ thể của
ta cũng đâu có tốt hơn hay xấu hơn đâu.
Liệu
rằng một trăm năm sau, ta có thấy rằng mình cũng vừa trải qua một giấc mơ, cũng
tưởng rằng mình được nhiều thứ, mất nhiều thứ trong giấc mơ đó. Lúc đó có lẽ ta
sẽ tự cười mình đến đau ruột vì trong giấc mơ thấy mình phải lo âu, trăn trở,
buồn phiền, mà tất cả những điều này hiện giờ đối với ta chẳng còn ý nghĩa gì nữa
cả.
Lần
sau, nếu trong giấc ngủ tôi lại được trải qua những giấc mơ với những điều xảy
ra không được biết trước, tôi sẽ cứ thỏa thích mà trải nghiệm, vui chơi, làm những
điều mình thích, nhưng tuyệt nhiên không lo lắng, không tiếc nuối. Ví như trong
giấc mơ có những điều không như ta muốn, hay giấc mơ của ta còn dang dở, được
điều này hay mất điều nọ, thì rồi khi tỉnh dậy, với ta, cũng sẽ chẳng còn ý
nghĩa gì nữa cả.
“Nhiều
người cho rằng họ đang sống, còn tôi thì nghĩ rằng mình đang mơ.”
Sài
Gòn, 13-12-2014
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét